Hôm nay thứ 3. Ngày 29/07/2014

CHUYÊN MỤC




Cảm nghĩ về đợt thực tập sư phạm tại trường THPT Hoàng Quốc Việt
Người ta nói : “nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò”, thời học sinh có lẽ là những ngày tháng vui vẻ và hồn nhiên nhất trong cuộc đời mỗi người. Nhưng cuộc sống sinh viên với biết bao bộn bề lo toan, biết bao khó khăn thử thách lại đem đến cho chúng ta nhiều kỉ niệm và cả những trải nghiệm sâu sắc nhất. Đối với chúng tôi - những sinh viên trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2, kỉ niệm đáng nhớ nhất trong quãng đời sinh viên là khoảng thời gian chúng tôi được phân công thực tập tại trường Trung học Phổ thông Hoàng Quốc Việt - Bắc Ninh.

Năm học cuối - trước khi ra trường - thực tập là "một phần tất yếu của cuộc sống" sinh viên sư phạm. Ở trường THPT Hoàng Quốc Việt, chúng tôi đã có một khoảng thời gian dài hơn, cọ xát nhiều hơn với thực tế ở trường phổ thông và hóa thân thành thầy cô "nhập vai" hơn rất nhiều. Từ khi bước chân về trường phổ thông theo đoàn thực tập, có mặt đúng giờ vào ngày đầu tiên chào cờ ra mắt toàn thể giáo viên và học sinh toàn trường, chúng tôi đã được đón nhận đúng như một giáo viên đã vào nghề. Về phía nhà trường là sự phân công công việc - mà toàn những việc hệ trọng (chủ nhiệm, dạy lớp, tổ chức phong trào, tháo gỡ những khó khăn của trường, của lớp, quan hệ với "đồng nghiệp", với các em học sinh), về phía bản thân là sự nhập cuộc thích nghi từ giờ giấc đến trang phục, từ lời ăn tiếng nói đến vóc đi dáng đứng, từ thái độ làm việc nghiêm túc đến tinh thần cầu tiến ham học hỏi...

Về thực tập, tất cả là những bài học giờ đây không chỉ nằm khô khan trên trang sách theo kiểu từ chương mà sống động, đa dạng biến hóa khôn lường... Đôi khi so với "lý thuyết màu xám" mà chúng tôi đã học thì "cây đời xanh và tươi" đến mức không chịu nổi và không ít "thầy cô giáo sinh viên" chúng tôi đã thực sự bị "sốc", bị "choáng" - kể cả một số trường hợp ngoại lệ là bị hụt hẫng...Bởi đặc thù của trường THPT Hoàng Quốc Việt là học sinh phần lớn là con em nhà lao động, gia đình không có nhiều thời gian quan tâm, chỉ bảo đến các em. Thật sự, lúc đầu về trường, chúng tôi không khỏi lo lắng và có cả một chút thất vọng, tất cả quá khác so với những gì mà tâm hồn nhiều mơ mộng và háo hức của sinh viên chúng tôi đã mường tượng ra. Nhưng với sự chỉ bảo, giúp đỡ nhiệt tình của các thầy cô giáo hướng dẫn và Ban giám hiệu nhà trường, dần dần chúng tôi đã thấy vững tin hơn, yêu nghề hơn, và đặc biêt là…thấy yêu các em học sinh nhiều hơn.

Lần đầu tiên đứng trên bục giảng, được các em gọi bằng hai từ thân thương " thưa cô!”, trong mỗi chúng tôi không giấu được niềm tự hào. Sống chan hòa giữa các em, đón nhận những tình cảm nồng ấm, trong sáng các em dành cho mình, chúng tôi mới càng hiểu và yêu thêm công việc thiêng liêng “đi thắp ngọn lửa tâm hồn”….


Chúc các em học sinh ngoan, học giỏi, chuẩn bị cho mình một hành trang vững vàng để bước vào tương lai với nhiều ước mơ và hoài bão.

Đoàn TTSP Trường ĐHSP Hà Nội 2 (năm 2011-2012) chụp ảnh cùng thầy Nguyễn Văn Dật
Ngày 20/03/2012 - 08:19:23
Tác giả: Đoàn TTSP -*-

Thông báo